Top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại (kỳ 3)

Nước mắt và niềm đau thì thường khó phai hơn nụ cười và hạnh phúc. Có lẽ, khổ đau là một loại cảm xúc “cực mạnh” in dấu vào tâm trí con người khiến cho dù bao năm tháng qua đi, chúng ta vẫn cứ mãi nhớ về. Cho nên độc giả đặc biệt yêu thích và dành nhiều tình cảm cho thể loại truyện ngược tâm và những câu nói, những chuyện tình nhiều day dứt, nuối tiếc.

Sau đây là top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại được độc giả yêu thích nhất (kỳ 3):
(Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và không sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Vì mỗi tác phẩm đều có những điểm hấp dẫn riêng biệt).

6. “Nàng nắm tay ta, theo ta nửa đời phiêu bạt.
Ta hôn mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh.” (Lâu Chủ Vô Tình – Nhất Độ Quân Hoa)

Chuyện tình buồn và nhiều nuối tiếc của hai con người bị ngăn cách bởi cả xã hội ấy, từng khiến nhiều độc giả ám ảnh không thôi.

Chàng là vị thiếu hiệp trượng nghĩa được người người trong giới Võ Lâm ngưỡng mộ. Chàng quyết tâm trừ gian diệt ác vì chính đạo, vì lý tưởng mà chàng theo đuổi. Nàng là lâu chủ của Yến Lâu, nữ ma đầu giết người không ghê tay khiến ai cũng run sợ trong truyền thuyết. Giữa họ là hàng ngàn hàng vạn điều không nên, không thể và không có kết cục. Đáng lẽ ra, họ nên đứng đối diện nhau, mà chém giết nhau, mà chĩa mũi gươm vào nhau bằng tất cả những gì tuyệt tình nhất của hai kẻ đứng ở hai đầu chiến tuyến.

Thế mà duyên số đưa đẩy, nàng và chàng lại yêu nhau. Yêu nhau rất nhiều. Vì quá yêu nên nàng không dám nói sự thật, người con gái ngây thơ mà chàng nâng niu ấy lại chính là Lãnh Phi Nhan tàn ác mà chàng luôn căm ghét. Sống trong mưa máu đã bao năm, những tưởng cảm xúc đã tê liệt vậy mà vì chàng, nàng đã thực sự động tâm. Bất chấp lý trí, bất chấp mọi khinh ghét từ chàng lẫn cả võ lâm, nàng vẫn nguyện một lòng ở bên chàng không rời xa. Chấp nhận chịu mọi tổn thương chỉ để ao ước được chàng ôm vào lòng lần nữa. Những lời hứa, những ngọt ngào thề ước năm ấy, nàng vẫn giữ như in trong lòng. Bởi lẽ, lời hứa ấy chứa đựng tất cả tình cảm yêu thương cùng trân trọng của Tàng Ca. Đó là Ngôn Ngôn của chàng, là thê tử tương lai của chàng.

Chàng yêu nàng chứ. Vì yêu nên càng hận. Nhưng dù hận thế nào, chàng cũng không thể xuống tay. Mọi lựa chọn đều đớn đau như nhau. Chàng quyết tâm quy y cửa Phật để lửa tình lụi tàn. Thế nhưng duyên phận khó nói. Thật không ngờ sau từng ấy năm xa cách, một người thanh tâm quả dục chốn thiêng, một người thân xác chìm nổi trong mưa máu lại vẫn có cơ hội ngồi đối diện nhau, cùng nhâm nhi tách trà! Những tưởng mọi ân tình đã thực sự nguội lạnh, ấy thế mà khi nhìn nàng gục chết giữa lẻ loi và cô độc trước cửa Phật, chàng bật khóc. Chàng đau lòng. Hóa ra, bao năm nay, chàng vẫn chưa ngừng nhung nhớ và yêu thương nàng. Chỉ là cả hai bọn họ, định trước đã không có kết cục tốt đẹp.

“Ta hôn mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh”. Nếu có kiếp sau, chàng nhất định sẽ không phụ rẫy nàng lần nữa….

Độc giả có thể cảm nhận nỗi đau đớn tận cùng trong tình yêu ngang trái của họ ở đây: https://thegioitruyen.com/lau-chu-vo-tinh.3432/

7. “Điều mà ta muốn thực không nhiều, không cầu nàng yêu ta sâu đậm, chỉ cần mỗi ngày nàng thích ta một chút, từng ngày rồi từng tháng, từng tháng lại từng năm, từng năm cho đến hết cuộc đời này. Có được không?” (Hương Mật Tựa Khói Sương – Điện Tuyến)

Câu nói chứa đựng đầy sự bất lực và tuyệt vọng, như chính tình yêu của Dạ Thần dành cho Cẩm Mịch. Khi trái tim cô đã thuộc về người khác.

Hương Mật Tựa Khói Sương là một câu chuyện tình đẹp đẽ mà không kém phần bi thương lẫn ngược tâm của ba nhân vật: Húc Phượng – Cẩm Mịch – Dạ Thần. Cẩm Mịch vốn là con gái của Hoa Thần và Thủy Thần, cô có dung mạo xinh đẹp nhưng lại là kẻ “vô tâm vô phế” trong tình cảm, vì Hoa Thần đã cho cô nuốt một viên Vẫn Đan nhằm diệt tuyệt tình ái, để cô không phải đau khổ đến chết như bà. Nhưng người tính không bằng trời tính, Cẩm Mịch gặp gỡ và rơi vào vòng xoáy tình yêu với hai người con của Thiên Đế là Húc Phượng và Dạ Thần.

Húc Phượng yêu cô chân thành, nồng ấm và sâu sắc vô cùng. Yêu cô không chút vụ lợi hay tính toán, anh nguyện làm tất cả vì Cẩm Mịch, dù cô không hề biết tình yêu là gì. Dạ Thần cũng yêu Cẩm Mịch, dù ban đầu, hắn coi cô như công cụ để lợi dụng triệt hạ ngôi vị Thái tử của Húc Phượng. Nhưng Cẩm Mịch trước sau vẫn thế, dù lúc chưa nôn ra Vẫn Đan hay khi biết tình yêu là gì, cô vẫn một lòng với Húc Phượng. Vì anh mà chấp nhận mọi đau đớn, mọi trừng phạt lẫn ghẻ lạnh, thậm chí là cái chết để cứu anh một mạng. Giữa hai người họ, là môt chuyện tình đẹp đẽ. Dù có lúc bi thương, có khi hiểu lầm, có nhiều nước mắt, thì Húc Phượng và Cẩm Mịch, vẫn có một cái kết đẹp. Đó là trở về bên nhau mãi mãi.

Còn Dạ Thần, lại là kẻ đáng thương vô cùng. Dù đó chính là kết cục hắn xứng đáng nhận lãnh. Vì dã tâm to lớn, vì ham mê quyền lực, hắn đã lợi dụng lòng tin của Cẩm Mịch và điểm yếu của Húc Phượng để ép cô đâm một nhát dao khiến Húc Phượng hồn bay phách tán. Dạ Thần đường đường trở thành Thiên Đế quyền lực vô song. Nhưng hắn lại không thể khiến Cẩm Mịch yêu thương hắn. Dạ Thần không đủ quyền năng để khiến cô động tâm, khiến cô cảm động mà trở thành hoàng hậu của hắn. Dạ Thần bất lực chứng kiến Cẩm Mịch đau khổ, vật vã lẫn hi sinh mạng sống vì Húc Phượng. Hắn quyết định buông tay, chấp nhận ôm mối tình si đó mà sống cô đơn vạn kiếp, không một ai thấu hiểu, ủi an. Hắn trở thành Thiên Đế cao cao tại thượng mà vô vị nhạt nhẽo, cô độc cai quản thiên địa vạn năm mà không có ai bầu bạn. Chứng kiến những lời tuyệt vọng, sự bất lực lẫn mệt mỏi mà hắn dành cho Cẩm Mịch, cho tình yêu đơn phương của hắn, ít nhiều đều khiến độc giả thương cảm và tiếc nuối.

Chúng ta có thể theo dõi câu chuyện tình tay ba nhiều nước mắt này ở đây: https://thegioitruyen.com/huong-mat-tua-khoi-suong.1486/

8. “Nhất thời bỏ lỡ có khi bỏ lỡ cả đời, đời người có nhiều chuyện không có cơ hội quay đầu.” (Đại Mạc Dao – Đồng Hoa)

Khúc ca hào sảng và đẹp đẽ và chuyện tình tiếc nuối của cô gái lớn lên chốn đại mạc rộng lớn trong Đại Mạc Dao đủ sức khiến lòng người rung động.

Sau khi lấy nước mắt độc giả qua những tiểu thuyết ngôn tình có cái kết ám ảnh kinh điển, Đồng Hoa như muốn giải phóng ngòi bút của mình bằng một văn phong khác, một cách khai thác nhân vật khác khi viết Đại Mạc Dao. Chúng ta sẽ được thưởng lãm những khúc ca thảo nguyên rộng lớn, tươi đẹp và tràn đầy sức sống cùng bao khung cảnh hùng vĩ chốn thiên nhiên hoang dã qua bước chân của Ngọc Cẩn. Nhưng dưới sự tươi đẹp ấy, vẫn luôn tồn tại không ít ưu thương và biến cố.

Ngọc Cẩn, nàng từ nhỏ đã lớn lên cùng bầy sói đại mạc. Rất nhiều năm về trước, nàng một lần cứu sống một người đàn ông sắp chết khát giữa sa mạc. Ông đã mang nàng về Hung Nô, ép nàng học làm con người và gọi mình là cha. Nàng phải học tiếng Hán, học binh pháp, cưỡi ngựa bắn cung rong ruổi trên các thảo nguyên xanh. Đó là những ngày tháng tuổi thơ tươi đẹp luôn được nàng khắc ghi sâu trong hồi ức.

Nhưng biến cố lại xảy ra, khiến cha nàng phải bỏ mạng nơi sa mạc mênh mông. Trước khi nhắm mắt, cha muốn nàng đến thành Trường An của Hán Triều, sống một cuộc đời vui vẻ hạnh phúc. Nhưng nàng đã không nghe mà quay về đại mạc sống giữa tình thương của bầy sói. Cho đến một ngày kia, nàng gặp được Cửu gia và Tiểu Hoắc.Từ đây, những biến cố mới trong đời nàng dần xuất hiện. Một cô gái tự do, phóng khoáng như nàng phải sống an phận dưới chân thiên tử ở Trường An. Nàng bắt đầu làm lại cuộc đời, nàng trót đem lòng thích Cửu gia nhưng không thành. Để rồi sau bao đau đớn, nàng đã thực sự rung động với Tiểu Hoắc, dù họ thực lòng yêu thương nhau, nhưng những hà khắc phong kiến khiến Hoắc Khứ Bệnh không thể cho cô một danh phận minh bạch. Những sóng gió, tranh đoạt, đau khổ, tan vỡ, mất mát lẫn nước mắt suốt một đời của Ngọc Cẩn sẽ khiến độc giả thương cảm và yêu mến cô. Dù cho tình yêu của cô với ai có vẹn tròn hay tan vỡ, thì Cửu gia và Tiểu Hoắc, vẫn luôn có một vị trí quan trọng trong tim cô gái thảo nguyên ấy.

Độc giả có thể theo bước chân Ngọc Cẩn trên hành trình tình yêu của cô ở đây: https://thegioitruyen.com/dai-mac-dao.7660/

Review by Mei.

Nội dung cùng danh mục