Truyện Quang Cảnh Đại Hôn, Phó Tiên Sinh Yêu Chiều Tận Xương

Truyện Quang Cảnh Đại Hôn, Phó Tiên Sinh Yêu Chiều Tận Xương là một tác phẩm nối tiếp các tác phẩm đình đám. Các bạn yêu ngôn tình hắn đã biết đến tác giả Minh Châu Hoàn, một tác giả khá nổi tiếng với các tác phẩm luôn nằm trong top danh sách của dân đọc truyện ngôn tình.

Một tác phẩm mới được tác giả xuất sắc hoàn thành, đó là truyện: Quang Cảnh Đại Hôn, Phó Tiên Sinh Yêu Chiều Tận Xương . Một câu chuyện đầy ai oán, mở đầu câu chuyện đã mang đến một cảm giác buồn man mác, chị cả – Nhiếp Minh Dung hủy hôn, gác mọi nỗi niềm riêng tư sang một bên, một mình gồng gánh Nhiếp gia đang trên con đường suy đồi. Chị hai – Nhiếp Yên Dung với một tâm tư riêng không giống như vẻ bề ngoài. Và em gái nhỏ nhất trong gia đình chính là nữ chính – Nhiếp Chưởng Châu.
Một cô gái 19 tuổi với trái tim thanh thuần, vì lớn lên trong vòng tay bao bọc và yêu thương của cha mẹ và các chị em Nhiếp gia nên cô chưa từng nếm mùi của trái đăng. Để rồi cô bị chính người chị hai của mình lừa, khi cô đánh đổi sự trong trắng của người con gái cho người đàn ông mà cô đã hâm mộ từ bé, tưởng như dưới sự sắp xếp của chị cả, cô nhắm mắt chấp nhận hy sinh để vực đậy Nhiếp gia, nhưng… Đổi lại là một sự tính toán nhẫn tâm của chị hai.
Ôm cái thai cô đi đính hôn với người đàn ông khác, và rồi cô nhận lấy nhục nhã ê chề khi sự thật phanh phui. Mười chín tuổi, cô và bào thai ba tháng quyết định rời xa nơi đã đem đến bao bi thương cho cô.
Khi cô ở California sinh đứa bé, Phó Cảnh Hành cố gắng trải qua sinh nhật tuổi ba mươi. Trong tivi, anh đang nâng ly rượu lên, chúc mừng cho tập đoàn thương mại quốc tế của nhà họ Phó lại bước lên một tầng cao mới, cô ở trong một bệnh viện tư nhân nhỏ của California, mồ hôi lạnh đầm đìa, hôn mê bất tỉnh.


Cô tên Nhiếp Chưởng Châu, nên gọi Phó phu nhân một tiếng chị hai, gọi Phó Cánh Hành một tiếng anh rể. Nhưng đứa bé đang nhắm mắt ngủ say trong lòng cô, nếu lúc này có thể nói chuyện, hẳn là nên, gọi anh một tiếng…
Trích đoạn nhỏ:
California.
Gia Thụ ba tuổi, có một ngày, đột nhiên cậu bé hỏi cô: “Mẹ, ba ở đâu? người trên tấm ảnh này là ba phải không?”
Bàn tay đang dọn vali của cô đột ngột dừng lại, anh ở trên bức ảnh chỉ có một bên sườn mặt, hốc mắt của cô dần dần ẩm ướt. Ba năm, nhà họ Nhiếp lại có sóng lớn, cô kiên quyết để Gia Thụ ở lại California, một mình về nước.
Gặp lại, lại ở một nơi xa hoa lộng lẫy, anh tựa vào ghế sô pha, tay áo xoắn lên, giữa làn khói trắng, hơi híp mắt quan sát cô: “Nhiếp Chưởng Châu?” Trang điểm đậm che đi quầng thâm dưới đáy mắt của cô, lông mi dài rũ xuống, giọng của cô lúng túng: “Tiên sinh, anh nhận nhầm…”
Ngón tay mang theo mùi hương của khói thuốc, thon dài, mạnh mẽ, cằm của cô đột nhiên bị nắm chặt, sau đó, hơi hơi cúi đầu.
“Chúng ta đã từng ngủ chung nhiều lần như vậy, Nhiếp Chưởng Châu, em có biến thành tro, tôi cũng có thể nhận ra em.”
Cuối cùng cô cũng tin, mỗi người, đều không thể trốn khỏi kiếp ngôn tình , tỉ như, cô vô cùng yêu anh như thế, cũng không hề trông mong bất cứ điều gì, cũng không hề chờ đợi bất cứ tình yêu nào từ anh, cứ yêu như vậy suốt ba mươi năm.
Nhưng có lẽ cả đời này của cô cũng sẽ không thể biết, kiêu ngạo như Phó Cánh Hành có lẽ cũng sẽ không cần cô biết, đã trải qua nhiều năm như thế, trong tim anh cũng chỉ dừng lại ở một người phụ nữ, anh nâng niu như châu báo trong lòng bàn tay, anh yêu thương đến tận xương là…Nhiếp Chưởng Châu.

Link đọc truyện: http://goctruyen.com/quang-canh-dai-hon-pho-tien-sinh-yeu-chieu-tan-xuong/

Người viết: Thất Liên Hoa